Cho và Nhận
Các ngươi cho rất ít khi đem cho những vật các ngươi sở hữu. Đem cho chính bản thân, ấy mới thực là cho. Vì vật các ngươi sở hữu là chi ngoài những thứ các ngươi cất giữ và canh gác sợ ngày mai sẽ cần đến chúng ?
Và ngày mai, ngày mai sẽ đem gì đến cho con chó
qúa thận trọng chôn những khúc xương trong bãi cát không dấu vết khi theo chân những người hành hương về đất thánh ?
Và sợ thiếu thốn là chi, hay đó chính là sự
thiếu thốn ? Há chẳng phải sợ khát khi giếng các ngươi đầy là cơn khát không sao dập được ?
Có những kẻ cho rất ít trong lượng vô cùng họ có, họ cho để được chú ý, va lòng ham muốn đó biến tặng phẩm họ thành bất toàn hảo.
Lại có những kẻ sở hữu rất ít và đem cho tất cả. Đấy là những kẻ tin tưởng vào đời sống cùng sự sung mãn của đời sống, và rương họ chẳng bao giờ rỗng.
Có những kẻ cho với niềm vui, và niềm vui đó là phần thưởng của họ.
Có những kẻ cho với đớn đau, và đớn đau ấy là lễ rữa tội của họ.
Lại có những kẻ cho mà không biết đến đớn đau khi cho, họ chẳng tìm kiếm niềm vui, cũng không cho với chủ tâm làm điều tốt.
Họ cho như dưới thung lũng kia cây mộc dược toả
hương trong không gian: Qua bàn tay những kẻ ấy, Thượng Đế lên tiếng, và từ sau mắt họ, Ngài mĩm cười trên tra'i đất.
Và hỡi những kẻ nhận, vì các ngươi đều là kẻ nhận, chớ gánh lấy sự ghi ơn nào kẻo các ngươi đặt ách lên chính bản thân và trên kẻ cho.
Tốt hơn hãy đứng cùng kẻ cho trên tặng phẩm như trên đôi cánh. Vì quá băn khoăn về món nợ tức là nghi ngờ lượng rộng mà mẹ là lòng đất bao dung và cha là Thượng Đế của kẻ cho.
Kahlil Gibran
Photo by Hubble Space Telescope - HubbleSite.org
|