Hạt Lúa Vàng
Tôi đang đi hành khất hết cửa nhà này đến cửa nhà kia
dọc suốt đường làng lúc xe Người vàng óng xuất hiện đàng xa như một
giấc mơ rực rỡ; lòng nhủ lòng tôi hỏi Đức Vua oai phong này là ai !
Hy vọng trong tôi dang cánh bay cao; tôi thầm nghĩ ngày
xấu số từ nay thôi chấm dứt; tôi đứng chờ của bố thí chẳng hỏi xin
mà có và bạc vàng trên bụi đường rơi vãi tứ tung.
Xe ngừng nơi tôi đứng. Người đưa mắt nhìn tôi rồi bước
xuống, mĩm cười. Tôi thầm nhủ duyên may đời mình thế là đã đến. Nhưng
... chẳng chần chừ, Người la.i chìa bàn tay phải ra mà nói: "Có gì
cho ta không ?"
A ha, gớm chưa lời thử lòng vương giả khi mở bàn tay ăn
xin một người hành khất tầm thường ! Bối rối tôi đứng lặng im lưỡng
lự một hồi, rồi từ từ móc trong bị lấy ra hạt lúa nhỏ bé vô cùng
đưa cho Người.
Nhưng ngạc nhiên xiết bao, lúc ngày tàn, giốc túi ăn
xin ra nền đất, tôi lại thấy giữa đống của bố thí nghèo nàn hạt lúa
vàng vô cùng nhỏ bé. Tôi khóc nức nở nghĩ bụng ước gì đã có tấm
lòng dám cho Người tất cả những gì là của riêng tôi !
Rabindranath Tagore
Photo by Hubble Space Telescope - HubbleSite.org
|